Con cái muốn làm ngôi sao, khăng khăng đòi vào trường nghệ thuật; Giáo dục con cái phải động viên bằng tình cảm, khuyên...
Con cái muốn làm ngôi sao, khăng khăng đòi vào trường nghệ thuật; Giáo dục con cái phải động viên bằng tình cảm, khuyên bảo bằng lý lẽ, tuyệt đối đừng buông lời tổn thương
Hỏi: Đài Trưởng, xin chào Ngài. Con muốn hỏi một chút về con gái con, rốt cuộc nó tuổi Ngựa (Ngọ) hay tuổi Rắn (Tỵ)? Nó sinh vào trước Tết năm 2002, tức là chưa qua ngày 30 Tết. Trước đó là năm Tỵ, qua mùng 1 (sau 30 Tết) là năm Ngọ rồi.
Sư phụ đáp: Vậy thì là tuổi Tỵ rồi.
Hỏi: Đài Trưởng, Ngài xem giúp con, đứa trẻ này từ sau khi đến tuổi dậy thì thì đã thay đổi, trở nên đặc biệt ham hư vinh, con quản không nổi nó nữa rồi, con đã khóc, cũng đã đánh nó rồi, con phải làm sao đây?
Sư phụ đáp: Đừng đánh con bé nữa, vô ích thôi, trẻ con là phải giáo dục, không phải là đánh đập.
Hỏi: Nó cứ hay so bì với người khác, người ta mặc gì nó cũng phải mặc nấy, bây giờ nó nằng nặc đòi học trường nghệ thuật đó, đòi thi cái gì... lại còn có một ước mơ, đòi làm ngôi sao điện ảnh gì đó, con cảm thấy vô cùng nực cười, nhưng nó cứ nhất quyết muốn đi con đường này.
Sư phụ đáp: Con có vấn đề đấy, con phải nói chuyện đàng hoàng với con bé, chứ không phải dựa vào cái miệng để mắng chửi. Con thử xem lại cái miệng của con xem, vừa mở miệng ra là... kiểu như vậy, con cái có thể tiếp thu được không? Con phải nhớ kỹ, làm bất cứ việc gì con cũng phải hướng đến việc đạt được mục đích, chứ không phải là hưởng thụ trong quá trình đó. Con mắng nó chẳng phải là con đang hưởng thụ (sự xả giận) sao? Có tác dụng gì không?
Hỏi: Dạ không có...
Sư phụ đáp: Con phải uốn nắn con bé lại cơ mà.
Hỏi: Đài Trưởng, con làm sao thay đổi nó được đây? Sau đó con cũng đã nhẹ nhàng nói với nó rồi, nhưng nó đã chọn con đường này rồi, nhất quyết đòi học trường nghệ thuật này.
Sư phụ đáp: Con là ai chứ? "Thay đổi" hả, hết cách rồi, niệm kinh đi.
Hỏi: Con sai rồi. Đài Trưởng, Ngài xem con nên niệm gì cho nó ạ? Mỗi ngày con niệm cho nó 11 biến Tâm Kinh, có được không ạ?
Sư phụ đáp: Con phải niệm Giải Kết Chú cho nó, để hóa giải oan kết giữa con và nó, bây giờ nó đã hoàn toàn không muốn nghe lời con nữa rồi.
Hỏi: Không nghe, nó đã không nghe nữa rồi ạ.
Sư phụ đáp: Ừ. Hết cách rồi, đó là do chính con tự chuốc lấy, con ngày nào cũng mắng, ngày nào cũng nói. Con xem lại hai câu con vừa nói lúc nãy xem, con tua lại đoạn ghi âm mà nghe thử: "Nó ham hư vinh rồi, những chuyện căn bản không thể nào đạt được...". Con phải nói chuyện đàng hoàng với con bé, từ từ mà nói, đúng không?
Hỏi: Đài Trưởng, con sai rồi, nghiệp chướng của con con tự gánh. Con sai rồi, cái tật này của con quả thật rất không tốt.
Sư phụ đáp: Rất không tốt.
Hỏi: Vậy bây giờ phải làm sao ạ?
Sư phụ đáp: Vừa nãy con mới lên tiếng hai câu đã vô cùng chói tai rồi.
Hỏi: Đài Trưởng, con sai rồi.
Sư phụ đáp: "Không thể nào, những chuyện không thể nào...". Thực ra lúc đó con bé có suy nghĩ này, trước tiên con cứ nói với nó: "Được thôi, nỗ lực lên con. Nhưng mà con à, điều kiện nhà chúng ta không được tốt lắm, hơn nữa con gái làm nghệ thuật, quả thực ngoài xã hội có những thói quen không tốt, những phong trào không hay. Một đứa con gái như con ra ngoài lăn lộn trong giới văn nghệ, quả thực không hề dễ dàng...". Con phải đàng hoàng động viên nó bằng tình cảm, khuyên bảo nó bằng lý lẽ. Còn như con cứ "choang choảng" mắng nó, con thử nghĩ xem nó có thèm để ý đến con không?
Hỏi: Đài Trưởng, trước đây chúng con cũng đã nói đàng hoàng với nó rồi, nhưng nó không đồng ý, nhất quyết đòi đi con đường này.
Sư phụ đáp: Con nhớ kỹ một câu, nói đàng hoàng mà nó không đồng ý, tức là con chưa nói đúng cách. Bảo con uống thuốc, con uống rồi mà bệnh chưa khỏi, có phải là con uống thuốc chưa đúng liều không? Có phải là con phải tiếp tục uống thuốc không?
Hỏi: Dạ đúng, con sai rồi, con có vấn đề, vấn đề chính là ở chỗ con rồi.
Sư phụ đáp: Bản thân con tự biết là tốt rồi.
Hỏi: Đài Trưởng, lúc 6 tuổi nó đã biết niệm Chú Đại Bi rồi, năm 11 tuổi nó còn muốn đi bái sư nữa cơ.
Sư phụ đáp: Con xem xem.
Hỏi: Qua 11 tuổi, nó đột nhiên có kinh nguyệt, thế là biến thành một người khác luôn, bây giờ ngay cả chuyện nhắc đến niệm kinh nó cũng không cho con nhắc tới nữa. Nó ngày nào cũng chỉ muốn làm đẹp, muốn chưng diện, bây giờ còn muốn...
Sư phụ đáp: Đã thay đổi rồi, không còn cách nào khác. Bởi vì đứa trẻ sau tuổi dậy thì, nó sẽ... trước đây chúng ta hay nói "hồn phách ly thân" hay "vong linh nhập xác", đều là xảy ra vào khoảng thời gian dậy thì.
Hỏi: Đài Trưởng, Ngài nói xem bây giờ con nên niệm kinh gì cho nó ạ?
Sư phụ đáp: Giải Kết Chú.
Hỏi: Con niệm cho nó 11 biến Tâm Kinh...
Sư phụ đáp: Con xem người như con có thể giáo dục được con cái không? Nói chuyện cũng không biết nói chậm lại, quả thực giống như bắn súng liên thanh vậy, ai mà tiếp thu nổi chứ? Con nói Sư phụ nghe xem.
Hỏi: Dạ, Đài Trưởng, con phải sửa cái tật này, con phải nói chuyện chậm lại một chút.
Sư phụ đáp: Cứ "choang choảng, choang choảng...", con nói xem có phiền phức không cơ chứ? Ôi, cái tật gì không biết!
Hỏi: Dạ, rất phiền ạ, có đôi khi con cũng thấy rất phiền chính bản thân mình.
Sư phụ đáp: Bản thân con thấy phiền... thì mãi mãi không sửa được! Phải sửa đổi, con không sửa là không được đâu!
Hỏi: Dạ, phải nói chuyện chậm lại một chút ạ.
Sư phụ đáp: Từ từ mà nói, thế nào gọi là "động viên bằng tình cảm"? "Bằng tình cảm" chính là nói chậm lại; "khuyên bảo bằng lý lẽ", người có lý thì không cần lớn tiếng, đúng không? Con phải phân tích vấn đề cho nó nghe: "Con à, chúng ta không thể so bì với con gái nhà giàu được, điều kiện nhà mình không tốt; hơn nữa, con gái à, con đường này không phải ai đi cũng thành công đâu, lỡ con học thói hư tật xấu thì sao? Lỡ con gặp vấn đề về mặt tình cảm thì sao? Con đường giới văn nghệ này không dễ đi đâu." Phải phân tích cho con bé hiểu.
Hỏi: Nó còn bảo con gọi điện thoại hỏi thử, nó nói: "Mẹ hỏi Đài Trưởng giúp con xem, con có thể đi con đường này không?"
Sư phụ đáp: Điều kiện nhà con có cho phép nó học những thứ này không?
Hỏi: Điều kiện ở nhà thực sự không cho phép ạ, con đã vay mượn rất nhiều tiền cho nó, bây giờ toàn đang phải trả nợ thẻ tín dụng.
Sư phụ đáp: Vậy thì con phải nói chuyện đàng hoàng với con bé. Con nói: "Con à, nếu con muốn đi con đường này thì phải có điều kiện, đợi sau này điều kiện tốt hơn một chút... Trước tiên con nên kiếm một công việc, công việc này có thể kiếm được chút tiền, sau khi kiếm được tiền rồi con hẵng đi làm văn nghệ, mẹ cũng sẽ không phản đối. Bây giờ nhà mình không thể vay tiền để làm những việc như thế này được." Phải nói chuyện đàng hoàng với nó.
Hỏi: Nó nói: "Bất luận phải dùng thủ đoạn nào cũng phải đi con đường này, nhất quyết phải đi con đường này."
Sư phụ đáp: Vậy thì hết cách rồi, con đường này đi đến cuối cùng, con thừa biết phụ nữ sẽ đi vào con đường gì rồi đấy. Đây chính là do nhận thức của con có sự sai lệch. Con thử nói xem, trước 11 tuổi nó chẳng phải rất ngoan sao? Tại sao đột nhiên lại... Con tưởng chuyện này không liên quan đến con sao?
Hỏi: Dạ có liên quan ạ.
Sư phụ đáp: Người như con á... Con thử nghĩ xem, trước đây khi nó luôn niệm kinh con cũng đâu có khích lệ, giúp đỡ nó.
Hỏi: Năm 6 tuổi nó niệm, qua 6 tuổi là nó không niệm nữa ạ.
Sư phụ đáp: Đấy, con không đôn đốc nó, bốn năm năm trời không niệm kinh, vậy nó không biến đổi mới lạ? Con làm một người mẹ, lẽ ra phải không ngừng giúp đỡ nó, lúc nó năm sáu tuổi không niệm nữa, con phải nhanh chóng không ngừng nhắc nhở nó: "Phải tiếp tục niệm kinh". Con á, tự mình chuốc lấy trái đắng đi!
Kiểu người vô văn hóa như con, thật rất đáng sợ. Con để mọi người nghe thử cái giọng điệu nói chuyện của con, cái thái độ đó, cái cách làm người đó xem, đừng nói là con gái, ai mà chịu nổi chứ? Nói cho con biết là nó bị con dạy hư rồi. Cái gì cũng bất cần, miệng mồm cứ bộp chộp nghĩ gì nói nấy, tuôn ra được là tuôn, mặc kệ đúng sai phải trái, cái tính cách của người phụ nữ như thế... Con xem con gái con nó có nể nang con không? Ôi, bản thân con tự kiểm điểm sửa đổi cho tốt đi.
Hỏi: Đài Trưởng, vậy bây giờ phải làm sao ạ?
Sư phụ đáp: Niệm kinh, niệm Tâm Kinh, chỉ có thể niệm thôi. Một mặt cứ để nó làm những gì nó muốn, một mặt con niệm kinh, xem thử có thể dùng kinh văn kéo nó quay về không. Nó có thể như thế này, thì nó cũng có thể như thế kia, nghe không hiểu sao? Phải dựa vào sức mạnh của Bồ Tát thôi, được rồi.
Hỏi: Dạ vâng.
Sư phụ đáp: Đừng có vô dụng như thế nữa. Cứ "choang choảng" thì có tác dụng gì? Con có gấp gáp cũng vô ích thôi.
Hỏi: Đài Trưởng, mỗi ngày con nên niệm cho nó bao nhiêu biến kinh ạ?
Sư phụ đáp: Con hãy phát nguyện niệm 1 vạn biến Giải Kết Chú đi.
Hỏi: Dạ được, để hóa giải oan kết giữa con và nó ạ.
Sư phụ đáp: Ừ.
Hỏi: Tâm Kinh thì niệm cho nó mấy biến ạ?
Sư phụ đáp: Con niệm 11 biến là được, cầu Quán Thế Âm Bồ Tát giúp nó giải thoát, đừng để nó chìm đắm u mê. Nói với Bồ Tát rằng: "Điều kiện nhà chúng con không tốt, xin Quán Thế Âm Bồ Tát giúp đỡ con...". Chỉ có thể cầu xin Bồ Tát thôi, nghe chưa?
Hỏi: Dạ vâng. Đài Trưởng, năm ngoái con nằm mơ thấy nó nói với con: "Kết quả báo cáo khám sức khỏe của con có rồi, xuất huyết não." Con nghe xong giật cả mình, đây có phải điềm báo nó sắp có tai kiếp không ạ? Con đã phát nguyện niệm 49 tấm Ngôi Nhà Nhỏ kính tặng cho người cần kinh của nó, và còn phóng sinh 1200 con cá, Ngài xem như vậy có được không ạ?
Sư phụ đáp: Không phải là bây giờ, mà là sau này của nó... Nó nhất định sẽ đi con đường này. Sau này nó vì muốn lấy được tiền, vì muốn nổi tiếng, chuyện gì nó cũng dám làm, làm đến cuối cùng bị người ta vứt bỏ, ruồng rẫy, sau này xảy ra chuyện gì, thì con sẽ biết thôi.
Hỏi: Tuần trước nó về nhà lại nói với con một câu, nó nói: "Nếu cho con chọn lại, con sẽ không bao giờ học trường nghệ thuật, không đi con đường này nữa, quá gian nan rồi."
Sư phụ đáp: Con thấy chưa? Niệm kinh đã có hiệu quả rồi đấy, phải kiên trì niệm. "Học trường nghệ thuật", ôi chao, Sư phụ không thể nói về các "giới" khác nhau của người ta được, giới nghệ thuật, giới thư pháp... giới gì đi nữa, Sư phụ đều không thể nói được. Con cứ đàng hoàng để nó tự mình giác ngộ đi, đợi đến khi nó va vấp sứt đầu mẻ trán trở về, thì con hãy đàng hoàng động viên nó, giúp đỡ nó.
Hỏi: Con sẽ kiên trì niệm kinh cho nó ạ.
Sư phụ đáp: Người trẻ tuổi dù sao cũng sẽ có lúc va vấp, va vấp đến sứt đầu mẻ trán, đó là chuyện rất bình thường. Sửa đổi thói hư tật xấu cho đàng hoàng đi, quả báo đến rồi đấy. Con đừng có đổ lỗi cho đứa trẻ, bất kỳ đứa trẻ nào hư hỏng cũng đều có liên quan đến cha mẹ, người thầy đầu tiên của chúng chính là cha mẹ các con đấy.
Hỏi: Dạ con biết rồi.
Sư phụ đáp: Thật vô dụng. Đàng hoàng mà cầu xin Bồ Tát đi. Giáo dục mà giáo dục theo kiểu của con sao? Như thế mà dạy dỗ tốt được à? Đứa trẻ này bây giờ đã thành ra như vậy rồi, chỉ còn cách để tự nó đi va vấp thử xem sao, không va vấp thì nó không chịu quay đầu đâu, hết cách rồi, con hãy chuẩn bị sẵn tinh thần để đau lòng đi, Sư phụ nói cho con biết.
Hỏi: Vậy con làm sao để giảm mức độ đau lòng xuống thấp nhất đây ạ?
Sư phụ đáp: Niệm kinh đó, cầu Bồ Tát bảo hộ.
Hỏi: Dạ con hiểu rồi. Chú Đại Bi của con tự niệm 21 biến, có được không ạ?
Sư phụ đáp: Được.
Hỏi: Tâm Kinh của con thì trước đây Ngài bảo con niệm 33 biến ạ.
Sư phụ đáp: Phải niệm cho đàng hoàng, đừng có bề ngoài hào nhoáng mà bên trong trống rỗng, hãy làm người cho đàng hoàng.
Hỏi: Dạ vâng.
Sư phụ đáp: Con nhớ kỹ nhé, mỗi lần con cầu xin Bồ Tát, Bồ Tát đều nghe thấy cả, chỉ là nghiệp chướng trên người con quá nặng, Bồ Tát phải sắp xếp thời gian để giúp con giải quyết những vấn đề này.
Hỏi: Cảm ơn Đài Trưởng.
Trong quá trình Hoằng Pháp , con có gì sai sót. không Đúng Lý Đúng Pháp . Con xin Chư Phật , Chư Bồ Tát , Chư Thần Hộ Pháp , Từ Bi tha thứ cho con .
Zongshu20191205 00:33
孩子想当明星执意上艺校;教育孩子要动之以情,晓之以理,切莫出语伤人
女听众:台长,您好。我想问一下我女儿,她到底应该属马还是属蛇?她是2002年年前生的,就是还没有过三十。前面是蛇年,过了三十就是马年了。
台长答:那就是蛇了(台长,您给看一下,这孩子自从青春期之后就变了,变得特别爱慕虚荣,我都管不了她了,我都哭了,也打她了,我该怎么办?)不要打她了,没用的,小孩子要教育,不是打(她就跟别人攀比,别人穿什么她就得穿什么,她现在非要上那个艺校,要考什么……还有一梦想,要当什么电影明星,我都觉得特别可笑,但是她就是要走这条路)你有问题啊,你要跟她好好谈的,不是靠嘴巴骂。你看看你这个嘴巴,一开口……这种,孩子能接受吗?你要记住,做任何一件事情你要达到目的,而不是在这个过程中享受。你骂她你不就在享受吗?有什么用?(没有……)你要把她改变过来的啊(台长,我怎么改变她?后来我也好好跟她说了,可是她已经选择这条路,就要学这个艺校)你是谁啊?“改变”,没办法了,念经啊(我错了。台长,您看我给她念什么?我每天给她念11遍心经,行不行?)你要给她念解结咒,化解你跟她的冤结,她现在已经根本不要听你的了(不听,她已经不听了)嗯。没办法,就是因为你自己造成的,你天天骂天天骂,天天讲,你看看你刚刚前面两句话,你把录音倒过来听听,“她爱虚荣了,根本不可能达到的事情……”你要好好跟她讲的,好好说的,对不对?(台长,我错了,我的业障我自己背。我错了,我这个毛病是挺不好的)很不好的(那现在该怎么办?)你刚刚跑上来两句话非常刺人的(台长,我错了)“不可能,不可能的事情……”其实当时她有这个想法,你先跟她说:“好啊,努力啊。但是,孩子,我们家里条件不是太好,而且女孩子搞文艺,的确社会上有一些不好的习气,一些不好的风俗。你一个女孩家出来在文艺界里边混,的确不容易……”你好好地动之以情,晓之以理。像你“喳喳喳”骂她,你想想看她会理你的?(台长,我们以前跟她好好讲过,但是她不同意,就要走这条路)你记住一句话,好好讲,不同意就是没讲好。叫你吃药,你吃了,病没好,你是不是药还没吃好?你是不是要继续吃药啊?(是,我错了,我有问题,问题就出在我这儿了)你自己知道就好了(台长,她6岁的时候就会念大悲咒,11岁时还想去拜师呢)你看看(过了11岁以后她突然来月事了,就变了一个人了,现在提都不让我提念经的事了。她天天就要美,就要打扮,现在还想……)变了,没办法了。因为孩子青春期之后,他是……过去我们说“魂魄离身”“魂魄上身”,都是在青春期左右的(台长,您说我现在给她念什么经呢?)解结咒(我给她念11遍心经……)你看看你这种人能教育孩子?讲话都不会慢的,简直就像开机关枪一样,谁能接受啊?你告诉我(是,台长,我得改毛病,我说话得慢点儿)“喳喳喳,喳喳喳……”你说烦不烦呢?唉,什么毛病啊!(是,挺烦的,我有时也挺烦我自个儿的)你自己烦……永远改不了!要改的,你不改不行的!(哦,说话说慢点儿)慢慢讲,什么叫“动之以情”?“以情”就是慢点讲;晓之以理,有理不在声高,对不对?你要把问题讲给她听:“孩子,我们不能跟人家富家女比,我们家条件不好;再说,女孩子,这条路不一定每个人都走得通的,你要是学坏了怎么办?你要是感情上出问题怎么办?文艺界这条路不容易走的。”要跟她讲的(她还说让我打通电话问问,她说:“你给我问问台长,我能不能走这条路?”)你家里条件允许不允许她学这些?(家里条件真的不允许,给她借了很多钱,现在都是在还信用卡)那你就好好跟孩子讲。你说:“孩子,你要走这条路的话,要有条件的,等以后条件有所改变了……你应该先做一份工,这份工可以赚点钱,赚了钱以后你再去搞文艺,妈妈也不反对。现在咱们不能借钱来做这种事的。”跟她好好讲(她说:“无论用任何手段都要走这条路,就要走这条路。”)这就没办法了,这条路到后来,你知道女人走什么路的。这就是因为你的概念当中出偏差。你说说看,她11岁之前不是蛮好的?怎么会突然之间……你以为跟你没关系的?(有关系)你这种人啊……你想想看,她过去一直念经的时候你也没怎么鼓励她,帮助她(她6岁的时候念,过了6岁以后她就不念了)好了,你没有督促她,四五年不念,那不转变?你作为一个母亲应该对她不停地帮助,她五六岁的时候不念了,赶紧要不停地跟她讲,“要继续念”。你啊,自己吃苦果吧!你这种没文化,很可怕的。你叫大家听听看你讲话那种语气、那种态度、那种做人的方式,不要说女儿了,谁受得了啊?跟你说被你教坏了。什么都无所谓,嘴巴绕出来就绕出来,溜出来就溜出来的,管它三七二十一,这种女人的性格……你看看你女儿会买你账的?唉,自己好好改了(台长,那现在怎么办?)念经,念心经,只能念。一边让她做,一边念,看看能不能把她念回来。她能够这样,她也能够那样,听不懂啊?靠菩萨的力量吧,好了(好)不要没出息了。“喳喳喳”有什么用?你急也没用啊(台长,我每天给她念多少遍经呢?)你许个1万遍解结咒吧(行,我跟她的冤结)嗯(心经给她念几遍?)你念11遍可以的,求观世音菩萨给她解脱,不要沉迷。跟菩萨讲:“我们家里条件不好,观世音菩萨帮助我……”只能跟菩萨讲,好吗?(好。台长,我去年梦到她跟我说:“我的体检报告结果已经出来了,脑溢血。”我一听吓一跳,这是不是代表她有灾劫?我给她许愿49张小房子给她的要经者,还放了1200条鱼,您看行吗?)不是现在,她以后……她这条路一定会走的。她以后为了拿到钱、为了出名,她什么都做,做到后来被人家扔扔甩甩,以后发生什么情况,你就知道了(上周她回来又跟我说了一句话,她说:“如果让我重新选择,我再也不上艺校,不走这条路了,太难了。”)看见了吗?念经已经有效果了,坚持念。“上艺校”,唉呀,师父不能讲人家的各种不同的“界”,艺术界、书法界……什么界,我什么都不能讲。你就好好地让她自己悟吧,等到她撞得鼻青眼肿的时候回来,你就好好地鼓励她、帮助她(我坚持给她念经)年轻人总归会撞一点头的,撞得头破血流,这是很正常的。好好改毛病了,已经报应了。你不要去讲孩子,任何孩子不好,都跟父母亲有关,他们第一个老师就是你们父母亲(知道了)没出息的。好好求求菩萨了。教育像你这么教育的?能教育得好的?这个孩子现在已经弄成这样了,只有让她自己好好地去撞撞了,不撞撞她不会回头的,没有办法,你准备好伤心吧,我告诉你(那我怎么能把伤心降到最低程度呢?)念经啊,求菩萨保佑(明白了。我自己的大悲咒念21遍,行吗?)可以(我的心经您以前跟我说念33遍)好好念,不要华而不实,好好做人(好的)你记住了,你每次求菩萨,菩萨都听见的,只不过你自己身上业障太重,菩萨要帮你排时间帮你解决这些问题的(谢谢台长)