Không nên thường xuyên nói “gánh nghiệp” ra miệng; làm sao phân biệt “gánh nghiệp thật” và “gánh nghiệp giả”?

Không nên thường xuyên nói “gánh nghiệp” ra miệng; làm sao phân biệt “gánh nghiệp thật” và “gánh nghiệp giả”?
Thính giả nam: Thưa Sư phụ, gần đây có người nói “người này nghiệp chướng sâu”, rồi tránh né họ như tránh bệnh dịch, cứ như sợ nghiệp chướng của đối phương sẽ chuyển sang mình vậy. Xin hỏi, nếu đồng tu thường xuyên nói “gánh nghiệp” ra miệng, cơ thể hơi khó chịu cũng nói: “Tôi gánh nghiệp rồi, tôi gánh nghiệp rồi”, như vậy có khiến công đức bị có chỗ hở không? Kính mong Sư phụ từ bi khai thị.
Đài trưởng đáp: Rất đơn giản, nếu “gánh nghiệp thật” thì nói cũng không sao. Nhưng nếu “gánh nghiệp giả”, vốn không gánh nghiệp mà con lại nói mình gánh nghiệp, thì thật sự con sẽ gánh nghiệp. Cho nên khi không biết là thật hay giả, tốt nhất con ít nói thôi.
Thật ra, nói mình gánh nghiệp không phải là chuyện tốt, cũng giống như nói về chính bản thân mình vậy. Những chuyện chưa xảy ra mà con cứ nói mãi rằng nó đã xảy ra. Ví dụ: “Đứa trẻ nhỏ như vậy, sau này con cũng sẽ chết”, “sau này con cũng sẽ chết”. Những lời như vậy không thể nói nhiều.
Thính giả nam: Vâng. Thưa Sư phụ, đôi khi mọi người cảm thấy cơ thể không khỏe liền nói: “Tôi gánh nghiệp rồi, tôi gánh nghiệp rồi”. Nhưng thực tế chúng ta cũng không biết nguyên nhân cụ thể là gì, rốt cuộc là gánh nghiệp hay không gánh nghiệp. Nếu nói như vậy mà không đúng, thì có phải sẽ khiến công đức bị có chỗ hở không ạ?
Đài trưởng đáp: Đúng. Nếu thật sự gánh nghiệp, bản thân người đó sẽ có cảm giác. Gánh nghiệp thật là cảm giác như thế nào? Sau khi bản thân cứu giúp một người, toàn thân cảm thấy khó chịu, lập tức có cảm giác; niệm Ngôi Nhà Nhỏ cho người đó xong thì lập tức cảm thấy khó chịu, trong lòng cứ luôn nhớ đến chuyện này, không thể buông xuống, cứ cảm thấy: “Mình đã giúp người này gánh nghiệp rồi”. Đây chính là “gánh nghiệp thật”.
Còn nếu lúc đó không có cảm giác gì, về đến nhà mới cảm thấy chỗ này hơi khó chịu, rồi nghĩ: “À, hôm nay mình đi độ người, độ người này nên mình đã giúp họ gánh nghiệp rồi”. Vậy thì đây chính là “gánh nghiệp giả”. Khi con vừa nghĩ như vậy, vong linh trên người họ thật sự có thể đến với con.
Thính giả nam: Vâng, vâng. Những vấn đề như thế này thì nên ít nói hoặc không nói đúng không ạ, thưa Sư phụ?
Đài trưởng đáp: Đương nhiên rồi. Những chuyện mà con không chắc chắn, con nói ra thì gọi là “vọng ngữ”; chuyện mình không chắc mà lại nói lung tung, thì quỷ sẽ nhập thân.
Thính giả nam: Vâng, con hiểu rồi.

Wenda20150814 49:56

背业不要经常挂在嘴上;如何分辩真、假背业
男听众:师父,最近有人说“谁谁谁业障深”,就像瘟疫一样避开,好像怕对方的业障转移到自己的身上一样。请问,同修经常把“背业”挂在嘴边,身体难受了也说“背业了,背业了”。这样会不会功德有漏?请师父慈悲开示一下。
台长答:很简单,“真背业”讲了没关系。“假背业”没有背业你说背业,你真的会背业了。所以不知道真的假的,你最好少讲。其实讲自己背业不是太好的事情,就像讲自己一样的。没有发生的事情,你老说发生,“哎呀,这么小的孩子,你以后也要死的啊”,“你以后也要死的”,不能多讲的。
男听众:是的。师父,有时候大家身体不适,就说:“我背业了,我背业了。”感觉具体的原因我们也不知道,到底是背业还是不背业,这样说了,如果不实的话就是功德有漏,是吧?
台长答:对。如果真的背业的人会有感觉的,真的背业是什么感觉呢?自己救了这个人之后浑身难过,马上有感觉的,跟他念了小房子马上难过,心里一直挂记着这件事情、放不下,就是觉得“我帮他背业了”,这个是“真背业”了;如果当时没感觉的,回到家里之后这里有点不舒服了,一想:哎,我今天去度人了,度了这个人我帮他背业了。好了,这个就是“假背业”了,你一想,他真的身上灵性就过来了。
男听众:是是。像这种问题要少讲或者不讲是吧,师父?
台长答:那当然了。你吃不准的事情讲了,就叫“妄语”;你吃不准的事情你乱讲鬼上身。
男听众:嗯,明白。