Nhẫn nhục là phải tu luyện mà thành, phải biết tiếp nhận lời phê bình của người khác

Nhẫn nhục là phải tu luyện mà thành, phải biết tiếp nhận lời phê bình của người khác
Thính giả nữ: Thưa Sư phụ, có một đồng tu trên máy bay nhìn thấy trên trời xuất hiện một kim tự tháp màu vàng. Trước đây anh ấy cũng từng nhìn thấy, nhưng lúc đó không phải màu vàng. Xin hỏi Sư phụ, điều này có ý nghĩa gì?
Đài Trưởng đáp: Những thứ trên trời vốn dĩ đều có màu vàng, màu sắc rực rỡ. Trước đây anh ấy không nhìn thấy, bây giờ anh ấy nhìn thấy được.
Hỏi: Kim tự tháp ở trên mặt đất, sao lại lên trên trời được ạ?
Đáp: Thôi được rồi, Thầy không cách nào trả lời con nữa. Trí thông minh của con đúng là bằng không rồi.
Hỏi: Ha ha...
Đáp: Con có tin Bồ Tát không?
Hỏi: Con tin Bồ Tát.
Đáp: Vậy Bồ Tát ở trên trời, con có nhìn thấy không?
Hỏi: Có ạ.
Đáp: Vậy Bồ Tát làm sao chạy lên trời được? Trên trời sao lại có nhà? Nhà chẳng lẽ không rơi xuống sao?
Hỏi: Ha ha...
Đáp: Con còn nói nữa đi! Ôi, thật là, còn tưởng mình nghiên cứu sâu sắc lắm chứ.
Hỏi:Không có, không có ạ.
Đáp: Con coi chừng làm người ta cười rụng cả răng đấy.
Hỏi: Ha ha...
Đáp: Bây giờ con tu luyện khá tốt rồi đấy.
Hỏi: Con tu chưa tốt đâu, thưa Sư phụ.
Đáp Con biết tại sao không? Con có thể để Sư phụ nói với con như vậy mà vẫn cười vui vẻ, thì sau này con sẽ không cãi nhau ở nhà nữa. Thầy chính là muốn rèn luyện các con, để các con thường xuyên biết nói “Xin lỗi”, thường xuyên giữ vẻ mặt vui vẻ, không để những lời nói của người khác trong lòng, thì con sẽ không dễ sinh bệnh nữa, con sẽ giống một vị Bồ Tát. Bồ Tát sẽ không nổi giận vì bất cứ chuyện gì ở nhân gian. Bồ Tát tuyệt đối sẽ không vì giọng điệu giáo huấn tận tình của Sư phụ đối với mình mà cảm thấy vui hay không vui.
Con đã từng nghe điện thoại chưa? Có những người phụ nữ rất ghê gớm, Thầy mới nói với họ chưa được mấy câu, họ đã “rầm” một tiếng cúp điện thoại. Con nói xem, người như vậy tu có tốt không? Con xem, bây giờ Thầy nói con như vậy mà con vẫn cười vui vẻ, vậy là con đã thành công rồi. Bồ Tát đều như thế. Sau này ở nhà, chồng con có nói con, con cũng không nổi giận, không buồn nữa. Đây chính là rèn luyện mà thành.
Hỏi: Vâng, con cảm ơn Sư phụ đã chỉ dạy.
Đáp: Con thử nghĩ xem, trước đây con có làm được như vậy không?
Hỏi: Không làm được ạ.
Đáp: Con đừng tưởng Thầy không biết con trước đây thế nào.
Hỏi: Ha ha...
Đáp: Bây giờ cười vui vẻ như vậy, con giỏi lắm rồi. Trước đây người ta nói con như vậy, con đã sớm trở mặt với người ta rồi. Bây giờ không còn cách nào, vì đây là Sư phụ, con chỉ có thể nhẫn nhịn. Đây chính là điều chúng ta gọi là “nhẫn nhục”. Nhẫn được lâu dần thì cảnh giới của con người sẽ được nâng cao.
Hỏi: Cảm ơn Sư phụ!
Đáp: Bây giờ con xem, người thì xinh đẹp, gặp chuyện gì cũng mỉm cười. Con xem, như vậy có phải rất tao nhã, rất có phong thái hay không!
Hỏi: Ha ha...
Đáp: Con cũng không giải thích. Có rất nhiều phụ nữ lại cứ phải giải thích: “Thưa Sư phụ, không phải như vậy đâu, con thế này thế kia...” Ngay lập tức phẩm chất của họ đã thay đổi rồi. Thầy từng nói với các con, trên thế gian này không có đạo lý nào có thể nói cho thật rõ ràng, chỉ có nhân quả. Chuyện gì cũng đều có nhân quả. Con nói xem có đạo lý gì để tranh luận? Đạo lý của những năm 1950 có thể giống đạo lý của những năm 1960 không? Đạo lý của những năm 1960 có thể giống những năm 1980 không? Con nói xem, có đạo lý nào có thể nói cho rõ ràng hoàn toàn?
Hai vợ chồng ra tòa kiện nhau, con nói xem là người vợ bỏ ra nhiều hơn hay người chồng bỏ ra nhiều hơn? Con nói xem có thể phân định rõ ràng được không?
Hỏi: Không thể nói rõ được, thật sự là vậy.
Đáp: Được rồi, chuyện gì cũng đừng nói nữa, có gì đáng để nói đâu? Mỉm cười, lắng nghe và tiếp nhận. Cho dù con cảm thấy không thể tiếp nhận được thì vẫn mỉm cười. Đây chính là tu dưỡng. Vì vậy hôm nay Sư phụ khen con, chứng tỏ con đã biết kiềm chế, chứng tỏ hiện tại con tu luyện rất tốt. Con bắt đầu rèn luyện từ chỗ Sư phụ. Người khác dù nói con thế nào, đối xử với con ra sao, con cũng sẽ không nổi giận nữa. Không nổi giận thì bản thân sẽ không vì tức giận mà sinh bệnh, cơ thể sẽ khỏe mạnh hơn, đồng thời cũng tạo cho người khác cảm giác con là người có tu dưỡng.
Thật sự, khi con dần dần học được nhẫn nhục, rồi sau này lên trời làm Bồ Tát, chính là tu như vậy mà thành. Con tưởng Thầy thật sự muốn nói các con như thế sao? Thầy chỉ muốn các đệ tử tự mình cảm nhận rằng: “Dù sao mọi thứ trên thế gian này đều là hư giả, cũng chẳng có gì đáng để chấp trước.” Con xem, bây giờ con không tức giận nữa, như vậy chẳng phải rất tốt sao?
Hỏi: Không tức giận, hoàn toàn không tức giận.
Đáp: Sau này không chỉ không tức giận với Sư phụ, mà ở nhà, ở công ty, bất kể ai nói con thế nào, con cũng cứ mỉm cười như vậy. Có khi họ ghen tị với con, có khi họ không bằng con, con chỉ cần cảm thấy họ đáng thương là được rồi.
Hỏi: Con sẽ làm như vậy.
Đáp: Ừ, như vậy là con thành công rồi. Làm lãnh đạo thì có ai không chịu ấm ức? Con tưởng làm quản lý thì không phải chịu áp lực sao? Cấp dưới làm mất lòng khách hàng, quản lý phải bước ra nói: “Ôi, xin lỗi! Xin lỗi!”
Đó chính là người quản lý, ngày nào cũng phải xin lỗi người khác. Người có tu dưỡng mới có thể làm quản lý. Người không có tu dưỡng thì làm quản lý thế nào được?
Hỏi: Vâng, con đã học được rất nhiều điều từ Sư phụ.
Đáp: Cha mẹ cũng phải có tu dưỡng. Con suốt ngày cãi nhau với con cái, con xem có giống một người mẹ không? Con cái có coi trọng con không? Làm mẹ thì phải có tu dưỡng, không cãi nhau với con, mà phải nói chuyện, giảng giải đạo lý với con. Thầy nói có đúng không?
Hỏi: Đúng ạ, quá đúng!
Đáp: Con ngoan một chút nhé. Trước đây lúc còn trẻ, con quá kiêu ngạo. Bản thân có chút nhan sắc, điều kiện gia đình khá tốt, học vấn cũng tốt, lại xinh đẹp, bắt đầu kiêu lên. Kiêu ngạo đến cuối cùng thì nổi giận, người ta không muốn để ý đến con nữa.
Hỏi: Vâng. Thưa Sư phụ, Ngài nói thêm về con đi, bây giờ con còn vấn đề gì nữa không?
Đáp: Không nói ra được nữa, con chỉ có ưu điểm mà không có khuyết điểm rồi.
Hỏi: Không đâu, không đâu. Con không như vậy. Con thật sự muốn Sư phụ thường xuyên trách dạy con nhiều hơn.
Đáp: Con hãy tu luyện thật tốt. Có thể lắng nghe và tiếp nhận những lời người khác nói về khuyết điểm của mình thì chính là một đứa trẻ tốt. Một người biết lắng nghe người khác nói về khuyết điểm của mình chính là người có khả năng tự điều chỉnh tâm lý tốt nhất. Bởi vì họ có thể tiếp nhận lời của người khác, trong lòng họ sẽ biết cách tự điều chỉnh. Còn một người không thể tiếp nhận ý kiến của người khác thì mãi mãi không nhận được sự giúp đỡ và ủng hộ của người khác, người này cũng mãi mãi không thể thành công. Lúc nào cũng kiêu ngạo, tự cho mình là đúng, xảy ra chuyện còn phải tự tìm ra một đống lý do để biện minh, người như vậy có thể thành công sao?
Hỏi: Đúng vậy, Sư phụ nói quá đúng.
Đáp Hãy giáo dục con cái thật tốt, đồng thời phải làm gương cho con, hiểu chưa? Con không có vấn đề gì lớn, chỉ cần bớt dành thời gian cho việc trang điểm một chút.
Hỏi: Ha ha...
Đáp: Thầy thấy con trang điểm trắng quá rồi đấy.
Hỏi: Ha ha, thật sự trắng lắm sao?
Đáp: Được rồi, hãy niệm kinh nhiều hơn nhé.
Hỏi: Vâng, cảm ơn Sư phụ!

Wenda20150320 47:31

忍辱是修出来的,要善于接受别人批评自己
女听众:师父,有个同修在飞机上看见天上出现了金字塔,是金色的,他以前也见过,但是那个时候不是金色的,请问师父这意味着什么?
台长答:天上的东西本来都是金色的、彩色的,过去他看不见,现在他看见了
问:金字塔在陆地上,怎么到天上去了呢?
答:好了,我没办法回答你了,你的智商简直就是零了
问:呵呵
答:你相信不相信菩萨啦?
问:相信菩萨
答:那菩萨在天上你看见没有啦?
问:看见了
答:那菩萨怎么会跑到天上去了?天上怎么会有房子?房子不会掉下来的?
问:呵呵……
答:你再讲呀!哎哟,真的是,还以为自己好像研究得很深呢
问:没有没有
答:你当心把人家的大牙给笑掉下来
问:呵呵……
答:你现在修得蛮好的
问:我修得不好,师父
答:你知道为什么吗?你能够让师父这样讲了,照样笑嘻嘻的,你就不会在家里吵架了。
我就是要培养你们这些孩子经常跟人家说“对不起”,经常笑嘻嘻的不要往心里去,你就不会生病了,你就像个菩萨了。
菩萨不会在人间生任何气的,菩萨绝对不会把师父对自己谆谆教导的语气来觉得开心不开心。
你听到过电话吗?
有些女的很厉害的,我跟她没讲几句话,马上“啪”把电话挂了,你说这种人修得好的?你看我讲到你现在,你还笑嘻嘻的,你成功了啊,菩萨都是这样的啊。在家里你老公讲你,你也不会发脾气难过了啊,这就是锻炼出来的
问:是的,感恩师父的教导
答:你想想看,你过去做得到的?
问:做不到
答:你不要以为我不知道你过去
问:呵呵
答:笑嘻嘻的,你厉害得不得了的,过去人家这么讲你,你早就跟人家翻脸了。现在没办法,是师父,只能耐着,就是我们说“忍辱”,耐到后来人的境界就高了呀
问:感恩师父!
答:现在你看,人长得漂漂亮亮的,不管什么事情笑笑,你看多文雅、多文气、多好啊!
问:呵呵
答;你也不解释,很多女的就要解释的:“师父,不是的,我怎么怎么……”马上她的素质就变掉了。师父给你们讲过的,这个世界上没有什么道理可以讲的,只有因果,什么事情都是因果。
你说有什么道理啊?五十年代的道理和六十年代的道理能比吗?六十年代的道理和八十年代的道理能比吗?你说有什么道理可以讲?
夫妻两个人打官司到法庭上,是老婆付出多还是老公付出多啊?你说讲得清楚吗?
问:讲不清楚,真的
答:好了,什么事情都不要讲,有什么好讲的?笑笑,听了,接受。你觉得不能接受也笑笑,这种叫修养。
所以师父今天表扬你,说明你沈得住气,说明你现在修得好。你从师父这里开始锻炼,人家不管怎么讲你,不管怎么样,你就不会生气了。
不生气,自己不会气出病来,自己会身体健康,自己会给人家一种有修养的感觉。真的自己慢慢地能够学会忍辱,然后到天上做菩萨啊,就是这么来的。你以为我真的要这么讲你们啊?
就是要让你们弟子自己感觉到:哎呀,这个世界上反正都是假的,也无所谓的。你看看你现在不生气多好啊
问:不生气,一点不生气
答:以后不但跟师父不生气,自己家里、公司里边,不管谁讲你都这么笑笑,有时候他们嫉妒你、有时候他们比你差,你就觉得他们很可怜就可以了嘛
问:我会这么做的
答:嗯,你就成功了。做领导的哪一个不受气?你以为做经理的不受气啊?下面的得罪顾客了,经理跑出来就说:“哎呀,对不起!对不起!”
这就是经理啊,整天给人家赔礼道歉说“对不起”。有修养的才能做经理,没有修养做什么经理啊?
问:是的,跟着师父学了很多
答:爸爸妈妈也是要有修养,你整天跟孩子吵架,你哪像妈妈啊?孩子会看得起你的?妈妈就是要有修养,不跟孩子吵,跟孩子讲道理。我讲的对吗?
问:对的,太对了!
答:你乖一点啦,你过去自己年轻的时候太高傲,自己有几分姿色,家里条件不错,学历不错,长得蛮好看的,开始牛了啊,牛到最后生气了,人家不理你了
问:是的,师父您再说说我吧,现在还有什么问题?
答:说不出来了,你就只有优点没有缺点了(没有没有,不会的。真的想让师父多多训斥我呢)自己好好地修了,能够听得进就是个好孩子。一个善于听别人讲述自己缺点的人,就是一个最好的心理调节师。
因为他能够听进人家的话,他心里就会懂得调节;一个不能接受人家意见的人,永远不会得到人家帮助,不会得到人家的拥护,这个人永远不能成功的。牛得不得了,自以为是了,出事了还要自己找出一大堆理由,这种人能成功的?
问:对,师父说得太对了
答:好好地教育孩子,好好地以身作则,明白吗?你没有什么大问题,少花点时间在化妆上面
问:呵呵
答:我看你化得太白了
问:呵呵,真的白吗?
答:好了,多念经啊
问:好,感恩师父!